ƠN THẦY CÔ
Cổ văn dạy rằng:
Sư đồ ân nghĩa trọng
Thành đạo tảo lập công
Vinh hoa hòa phú quý
Lưu tâm nghĩa mạc vong.
“師徒恩義重
成道早立功
榮華和富貴
留心義莫忘”
Tạm dịch là : “Thầy trò ân nghĩa sâu nặng, thành tài sớm lập công danh, sống đời vinh hoa phú quý, khắc ghi lòng chữ Nghĩa đừng quên”. Sự tri ân và báo ân là đạo hiếu muôn đời của nước Việt, từ thuở khai sơn dựng nước, đến thời phồn thịnh mở mang bờ cõi hay chiến tranh gian khổ… thì đạo hiếu đó luôn được giữ gìn và phát huy ở trong mọi hoàn cảnh. Hòa trong không khí hân hoan chào đón ngày hiến chương - Nhà Giáo Việt Nam 20/11, từ cố đô Huế thân thương, em xin gởi lời chúc sức khỏe, hạnh phúc, thành công tới toàn thể quý thầy cô giáo nói chung, thầy cô giáo hiện đang công tác tại Trung tâm GDNN-GDTX Gio Linh nói riêng. Xin cho em một lần nữa, được chia sẻ câu chuyện của bản thân mình về mái trường thân thương, về thầy cô đáng kính !
Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt em đã là sinh viên năm 2 của Trường Đại Học Khoa Học Huế. Nhưng vẫn nhớ như in ngày nào, một buổi chiều cuối hạ, đầu thu năm 2019, khi em bước vào mái trường Giáo Dục Thường Xuyên Gio Linh. Trong ngày đầu tiên cắp sách đến trường đó, em đã gặp được cô giáo chủ nhiệm đầu tiên của mình- cô Nguyễn Thị Ánh Nguyệt. Lớp chúng em may mắn được cô dìu dắt trong cả 3 năm học và rèn luyện dưới mái trường thân thương này, với thầy cô, bạn bè. Cũng chính nơi đây, lớp học sinh chúng tôi cũng trưởng thành và phát triển lên trong sự yêu thương và tận tình của quý thầy cô giáo và đặc biệt hơn hết là cô giáo dạy Văn và cũng đồng thời là cô chủ nhiệm của chúng tôi.
Gió đông về bất chợt, mang theo những kỉ niệm ùa về trong tôi một cách rõ nét hơn bao giờ hết, đưa tôi trở về những ngày tháng còn là một cậu học trò cuối lớp 9. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Trung Tâm GDNN-GDTX Gio Linh còn quá xa lạ với tôi. Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường này phải kể đến dãy nhà hiệu bộ nối liền các lớp học, phòng đa chức năng và cũng hội trường lớn (gọi là hội trường lớn cho oai vậy thôi chứ thực ra nguyên nó là hai phòng học liền nhau được thông tường để thành một phòng lớn hơn nhằm phục vụ các hoạt động tập thể chung). Trường có hai phân khu khác nhau bao gồm 2 dãy nhà hai tầng lầu với kiến trúc cổ điển. Dãy nhà trước gồm 10 phòng học cho hệ đào tạo giáo dục thường xuyên, còn dãy nhà hai tầng phía sau sẽ chuyên để đào tạo nghề Phổ thông và Trung cấp nghề như: chế biến món ăn, may mặc, điện tử, điện lạnh, nhiếp ảnh, chăn nuôi thú y, công Nghệ ôtô…
Trước khi trở thành một học sinh của GDTX Gio Linh, tôi đã từng có thời gian hoài nghi về trường và những định kiến về hệ giáo dục thường xuyên và lo lắng về những điều đó, tuy nhiên bản thân cũng rất nhanh chóng đưa ra quyết định, để kịp thời gian nhập học và không phải trễ thêm năm học nào nữa.. Có thể nói, những kỉ niệm đầu tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời. Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những ngày học sớm tối cùng bạn bè. Nào là những ngày lao động, trực tuần mệt nhoài. Nào là những ngày trời lạnh rét run người vẫn đến trường học. Nào là những ngày trời mưa... nhớ nhất là những năm tháng dịch bệnh, nhưng thầy cô giáo vẫn cố gắng giúp đỡ để học sinh không bị hỏng kiến thức, mặc dù hình thức học online vẫn còn rất mới mẻ với thầy và trò….
Có một kỉ niệm sẽ là dấu ấn mãi mãi không thể nào quên trong chuỗi kỷ niệm tại mái trường này! Đó là ngày cuối cùng khi chúng tôi học môn Lịch sử trong chương trình lớp 12. Đó cũng là ngày cuối cùng trong cuộc đời giảng dạy của Thầy giáo Nguyễn Đức Táo. Khi thầy đứng lên nói lời chào từ biệt, ân cần căn dặn chúng tôi những hành trang cuối cho kỳ thi Tốt nghiệp THPTquốc gia và cả chặng đường sắp tới…giây phút thật lắng đọng và những giọt nước mắt đã không ngừng rơi… mà với chúng tôi đó là bối cảnh có một không hai... Em xin chúc thầy luôn mạnh khỏe, hạnh phúc bên gia đình khi đã tròn sứ mệnh với nghề “đưa đò tri thức”…
Rồi những kỉ niệm với cô giáo chủ nhiệm về hành trình đưa lớp đi lên, và những ngày ôn tập chạy nước rút để thi cuối cấp, cô trò học tới 12h đêm nhưng sáng sớm 4 -5h cô lại gọi nhắc nhở, dặn dò chuyện ăn uống, giữ gìn sức khỏe cho cả lớp. Mấy ngày thi cô túc trực trước cổng trường để chờ học sinh thi ra, cô luôn động viên và quan tâm săn sóc mọi lúc, để chu toàn học tập cho chúng em…. Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trường không khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt đến những vùng đất mới. Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.
"Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... "
(Người lái đò)
Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kĩ năng sống, giúp ta nên người. Quả đúng như lời thơ, có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối. Có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của mình. Làm saochúng ta có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà không cần thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như những cây kim chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng đi để không lầm đường, lạc lối. Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng thầy cô giảng bài say sưa trên lớp vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là những nụ cười rạng rỡ khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích tốt trong học tập, dần trưởng thành theo năm tháng…Và rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học… hoặc lầm lỡ ... Tuy nhiên:
“Dù bài độc tấu không có tiếng vỗ tay,
Dù sân khấu không có hoa,
Nhưng khi viên phấn trên tay,
Vẫn có thể khiến mọi âm sắc chạm đến cảm xúc,
Khai mở tri thức
Cảm ơn Thầy cô đã dẫn dắt và trở thành ngôi sao sáng trong những năm tháng bình thường của chúng ta”.
... Thầy cô với những ước mơ, với tình yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Mỗi lần nghe thầy cô giảng bài, thỉnh thoảng lặng ngước nhìn, tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên những gương mặt thân thương ấy đã hằn lên vài nếp nhăn, mái tóc thầy cô đã dần điểm bạc… tôi thấy buồn đến lạ… Có lẽ, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ, lấy kết quả học tập của mình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dành trọn vẹn cả đời người cho nghề giáo!
Ngày 20/11 đang đến gần, tôi đang nghĩ về những lời chúc tốt lành nhất dành tặng thầy cô… Cho dù rất bận với bài vở mùa thi nhưng tôi vẫn sắp xếp thời gian để trở về thăm trường cũ, để được ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, để được nói lên tiếng lòng từ chính trái tim mình tri ân công ơn thầy cô đã dìu dắt mình suốt chặng đường qua…
Tôi cũng chợt nghĩ, liệu còn bao nhiêu lần nữa, được về thăm lại thầy cô, được trò chuyện, được nghe thầy cô chỉ dạy ??? Rồi tự hứa với lòng mình sẽ tiếp tục nỗ lực nhiều hơn nữa để tiến gần hơn đến thành công, trưởng thành và chắc rằng đó là món quà to lớn, giá trị nhất mà mỗi học trò có thể dành cho thầy cô và đó cũng là điều thầy cô mong mỏi nhất, tự hào và hạnh phúc nhất…
Một lần nữa, xin kính chúc thầy cô- những người lái đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công tác tốt... để dẫn đưa những lứa học sinh của mình qua sông bước đến tương lai…
Tôi thấy biết ơn, biết ơn thật nhiều về ngôi nhà Trung tâm GDNN- GDTX Gio Linh và những người thầy, người cô hết lòng vì học sinh của mình bằng tình cảm chân thành nhất… Một điều chắc chắn, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà dù có đi đâu, dù thời gian có trôi qua, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn trong trái tim tôi…
Tác giả: Nguyễn Quang Quốc Khánh
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Trân trọng cảm ơn.